Dữ liệu 30 năm từ vệ tinh NASA và ESA công bố tháng 2 năm 2026 xác nhận: tốc độ dâng mực nước biển không chỉ tăng — nó đang tăng tốc. Từ 3,1 mm/năm vào những năm 1990, lên 4,62 mm/năm giai đoạn 2013–2022.
Tốc độ ban đầu khi vệ tinh bắt đầu đo lường liên tục vào năm 1993 — chủ yếu do giãn nở nhiệt đại dương.
Tăng 49% so với tốc độ thập niên 1990. Chủ yếu do băng đất tan chảy — sự thay đổi quan trọng nhất trong hiểu biết của chúng ta.
Nghiên cứu tháng 2/2026 lật ngược hiểu biết cũ: băng đất tan chảy (băng Greenland, sông băng núi và tảng băng Nam Cực) hiện chiếm phần lớn mực nước biển dâng — vượt qua giãn nở nhiệt.
Điều này đặc biệt đáng lo ngại vì băng đất tan chảy có tác động lâu dài hơn nhiều — một khi băng tan, nước sẽ ở lại đại dương.
Greenland đang mất 200 tỷ tấn băng mỗi năm. WMO xác nhận năm 2024 là năm nóng nhất lịch sử, trùng với nhiệt độ đại dương cao kỷ lục.
Lưu ý: Băng đất (Greenland + sông băng + Nam Cực) chiếm tổng cộng 57% mực nước biển dâng, vượt qua giãn nở nhiệt 43%.
Sông băng Thwaites rộng bằng bang Florida, chứa đủ băng để làm mực nước biển toàn cầu dâng thêm 65 cm nếu tan hoàn toàn. Tệ hơn, nó đang giữ lại các tảng băng khác ở phía sau — nếu Thwaites sụp đổ, có thể kéo theo 3 mét nữa.
Nghiên cứu tháng 2/2026: Thwaites đang tan chảy nhanh hơn so với dự báo trước đây — ngay cả trong kịch bản ấm lên thấp nhất.
Các nhóm khoa học từ Anh và Hàn Quốc đang khoan 1km sâu vào băng để đo trực tiếp tốc độ tan chảy từ bên dưới, nơi nước biển ấm tiếp xúc với đáy sông băng — cơ chế tan chảy chính.
Các nhà nghiên cứu cũng đề xuất một bức tường dài 150 mét dưới nước để ngăn dòng nước ấm tiếp cận chân sông băng — một ý tưởng táo bạo đang được cân nhắc nghiêm túc.
Báo cáo tháng 2/2026 được công bố trên ScienceDaily dựa trên dữ liệu từ ICESat-2 của NASA và vệ tinh GRACE của ESA — những "laser không gian" đo bề mặt đại dương với độ chính xác đến milimét từ quỹ đạo 500km.
ICESat-2 bắn 10.000 xung laser mỗi giây xuống bề mặt trái đất và đo thời gian phản xạ với độ chính xác nano-giây — cho phép phát hiện thay đổi 1mm trên toàn đại dương.
GRACE theo dõi thay đổi trọng lực — khi băng Greenland tan, trường trọng lực giảm, vệ tinh phát hiện được. Đây là cách đo chính xác nhất về lượng băng mất đi.
Trong khi toàn bộ thế giới đối mặt với mực nước biển dâng, vùng biển xung quanh Greenland thực sự sẽ giảm 1–4 mét vào năm 2100 khi băng tan chảy.
Tảng băng Greenland khổng lồ kéo nước biển về phía nó bằng lực hấp dẫn. Khi băng tan, lực này yếu đi — nước biển gần Greenland thực sự rút xa ra.
Khi băng nặng tan chảy, đất bên dưới phục hồi — một hiện tượng gọi là 'hồi phục đẳng tĩnh'. Greenland đang nhô cao lên, khiến đường bờ biển địa phương hạ thấp tương đối.
Nước từ Greenland tan chảy chạy về phía nam — khuếch đại mực nước biển tại Miami, New York, Tây Âu và Đông Nam Á nhiều hơn mức trung bình toàn cầu.
"Mặc dù Greenland đang mất 200 tỷ tấn băng mỗi năm, mực nước biển xung quanh Greenland sẽ thực sự giảm 1–4 mét vào năm 2100, trong khi ven biển Đông Nam Á và Đại Tây Dương có thể tăng hơn mức trung bình toàn cầu."
Từ Jakarta đến Thành phố Hồ Chí Minh đến Miami — các thành phố ven biển lớn trên toàn thế giới đang đối mặt với những nguy cơ hiện hữu do mực nước biển dâng. Tìm hiểu thêm về quản trị đại dương qua bài viết về Hiệp ước Biển Cả.
Phần lớn Bắc Jakarta đã thấp hơn mực nước biển; thủ đô đang chuyển đến Nusantara
Xây trên đá vôi xốp — nước biển rò rỉ từ bên dưới. 4 tỷ USD đang đầu tư chống lũ
Đồng bằng sông Cửu Long đối mặt nguy cơ lớn; sụt lún đất làm trầm trọng thêm mực nước biển dâng
Siêu đô thị ven biển thấp với 20 triệu dân. Dharavi và các khu vực khác đối mặt ngập vĩnh viễn
60% đất nước thấp hơn mực nước biển, nhưng hệ thống đê điều đẳng cấp thế giới bảo vệ 17 triệu người — mô hình toàn cầu
Sự khác biệt giữa giữ ấm lên ở 1,5°C so với 2°C đến năm 2100 không chỉ là con số nhỏ — đó là số phận của hàng triệu người.
Tìm hiểu thêm về ảnh hưởng của biến đổi khí hậu đến địa vật lý Trái Đất: Biến đổi khí hậu đang làm chậm tốc độ quay của Trái Đất
Maeslantkering Rotterdam, Thames Barrier — công nghệ đã được chứng minh bảo vệ hàng triệu người. Chi phí: 1–10 tỷ USD mỗi thành phố.
Rừng ngập mặn hấp thụ năng lượng sóng tốt hơn 70% so với đê bê tông. Việt Nam đang trồng lại 50.000 ha rừng ngập mặn ở đồng bằng sông Cửu Long.
Di dời cộng đồng khỏi các khu vực rủi ro cao nhất trước khi thảm họa xảy ra. New Zealand dẫn đầu với khung chính sách ven biển.
Amsterdam thử nghiệm khu phố nổi. Maldives xây dựng thành phố nổi 5.000 đơn vị vào năm 2027 để thích nghi với biến đổi khí hậu.
Các nhà khoa học đề xuất bức tường dài 150 mét dưới nước để ngăn nước ấm làm tan chảy sông băng Thwaites từ phía dưới.
Giữ nhiệt độ dưới 1,5°C giới hạn mực nước biển dâng ở mức ~0,3m vào năm 2100. Mỗi 0,5°C tránh được giúp các thành phố ven biển tiết kiệm hàng tỷ USD.
Các quốc gia cam kết theo Hiệp định Paris 2015 hạn chế ấm lên ở mức 1,5–2°C. Nhưng các cam kết hiện tại đưa thế giới đến quỹ đạo ấm lên 2,5–3°C — đồng nghĩa với mực nước biển dâng 0,6–1,2 mét vào năm 2100.
Bảo vệ 30% đại dương vào năm 2030 — giúp hệ sinh thái biển thích nghi với mực nước biển dâng
Năng lượng mặt trời và gió đang tăng trưởng theo cấp số nhân — nhưng phải tăng nhanh hơn 3 lần để đáp ứng mục tiêu 1,5°C
WMO đang triển khai cảnh báo sớm toàn cầu cho mọi người vào năm 2027, bao gồm lũ lụt ven biển
UK–Korea–Mỹ hợp tác nghiên cứu Thwaites; EU tài trợ theo dõi vệ tinh GRACE-FO đến 2030
▸ Mực nước biển dâng 4.62mm/năm có nghĩa là trong 30 năm tới, các vùng trũng như Cà Mau, Bạc Liêu có thể mất hàng nghìn hecta đất canh tác.
▸ Nếu bạn sống tại TP.HCM, mực nước biển dâng 0.5m vào 2050 có thể ảnh hưởng trực tiếp đến giá trị bất động sản trong bán kính 20km từ bờ biển.
Nghiên cứu mực nước biển 2026 — NASA · ESA · WMO · Columbia Climate School
Từ khóa liên quan
Theo dõi xu hướng mới nhất
Bookmark trang này và quay lại thường xuyên để cập nhật thông tin mới nhất.